Kim Luật Đúc Ảnh

Kim Luật Đúc Ảnh

Kim Luật Đúc Ảnh

Stats

Lv. 90/90
Tấn Công Căn Bản 510
Tỷ Lệ Bạo Kích 27.6%

Weapon Effect

Hòa Tấu Ngày Và Đêm

Mỗi 10s, người trang bị sẽ dựa trên thứ tự dưới đây để lần lượt tấu lên "Bản Nhạc Hài Hòa" tương ứng: Tấn Công tăng 18%/Tinh Thông Nguyên Tố tăng 120 điểm/Sát thương phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh tăng 28%. Mỗi loại hiệu quả bản nhạc sẽ duy trì 10s, người trang bị không ra trận cũng có thể kích hoạt hiệu quả nêu trên.
Sau khi kích hoạt phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh, sẽ còn nhận thêm hiệu quả "Bản Nhạc Hài Hòa: Phức Điệu" duy trì 12s, có hiệu quả tương đồng với Bản Nhạc Hài Hòa đã tấu vào lúc kích hoạt phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh. Hiệu quả này có thể cộng dồn với bản nhạc gốc, mỗi 12s tối đa kích hoạt một lần.

Total Materials

Description

Trọng kiếm được trang trí bằng vàng, tương truyền trong quá khứ xa xôi từng là binh khí được một nhà chỉnh âm vĩ đại vô cùng yêu thích. Trên hành lang yên tĩnh xây bằng đá trắng, những giai điệu thần thánh hài hòa nhẹ nhàng ngân vang dưới ngón tay của nhạc công.
Người bạn tóc vàng vuốt ve tấm áo choàng tím lộng lẫy, khẽ cúi người thì thầm bên tai người diễn tấu.

"Hỡi người bạn tốt, người anh em, hãy ngẩng đầu lên, nhìn xem những kẻ nô lệ ngu muội kia."
Giọng nói dịu dàng như khúc ca và mật ong, mang theo sự kiêu ngạo không che giấu như thường lệ.
"Đám đông ngu ngốc, dám tưởng tượng rằng việc cực khổ mà chúng ta gánh chịu là sự xa hoa hưởng thụ."
"Tiếc thay, tiếc thay... Bản độc tấu tuyệt diệu đến vậy, lại chỉ rơi vào bụi trần phàm tục."

Nhạc sĩ dừng diễn tấu, không phản bác, chỉ khẽ thở dài một tiếng.
Đúng vậy. Dù có thể gõ lên hài cốt của mặt đất, thực hiện những kỳ tích mà người thường không thể tưởng tượng.
Trách nhiệm chỉnh âm để thanh tẩy muôn dòng nước bi thương, về bản chất vẫn là đốt cháy linh hồn như củi lửa.
Những nỗi đau khổ, tổn thương và oán hận chảy trôi trong dòng kênh cao đều phải do họ điều hòa, thanh tẩy.
Để cho ý nguyện từ bi cứu rỗi chúng sinh của Thần Vương ngự tại Domus Aurea có thể trở thành hiện thực.

"Đừng để kiêu ngạo và ngạo mạn che mờ đôi mắt mình, người bạn tốt, người anh em hỡi."
"Chúng ta được thăng lên, chính là để dẫn dắt và cứu rỗi những nô lệ ngu muội được nhắc đến."
"Nếu chỉ biết khinh thường họ, thì làm sao có thể tấu lên bản nhạc hoàn hảo vô tì vết của Sebastos?"

Người bạn tốt tóc vàng hừ lạnh, mắng anh nhu nhược, rồi ngồi xuống bên cạnh, gảy vang những sợi dây đàn.
Cùng dư âm của tiếng đàn, những gì hiện lên trong tâm trí vốn hoàn hảo của anh lại chỉ là bóng hình tàn phai từ ngày xưa.
Ngày ấy, anh cũng từng ngây ngô như vậy, ôm ấp trong lòng những kỳ vọng mà giờ nhìn lại chẳng qua chỉ là sự yếu đuối.
Nhưng ánh trăng màu nước và những lời thì thầm lưu luyến cuối cùng cũng tan biến trong tiếng tù và tranh vang, chỉ còn lại lời thề nặng nề chẳng thể thực hiện.
Có lẽ anh vốn không nên trở thành một người chỉnh âm , anh nghĩ, vì anh chưa bao giờ ôm ấp bất kỳ ảo mộng cao cả nào.
Chỉ là vẫn như ngày xưa, một mình thầm mong, rằng hậu duệ của biển cao sẽ bớt phải chịu đựng một phần đau khổ.

"Người đó chưa bao giờ tin vào thần linh, bởi người thực sự tin vào thần linh sẽ không mượn danh thần để gây ra bạo hành."
Người bạn đồng hành nữ nhân hậu như người chị cả đã từng thở dài với anh như vậy, than thở rằng lũ man tộc tàn bạo kia sao mà vô tín đến thế.
Ừ, tất nhiên người đó không tin thần linh, anh nghĩ. Nhưng bản thân anh đối với Sebastos của Domus Aurea, thì có khác gì đâu?
Nếu người được thăng lên là người đó, chắc cũng sẽ cúi đầu trước Sebastos.
Nếu người quyết tâm trả thù là anh, anh cũng sẽ mượn danh thần linh.

Nhạc sĩ, người nhạc sĩ kiêu ngạo, người nhạc sĩ tự cho mình không hề kiêu ngạo, luôn tin tưởng như vậy.
Tin rằng mình có thể đọc được nỗi đau chưa nói thành lời trong lòng mọi người, như cách đọc được suy nghĩ của người đó.
Cứ thế qua đi rất lâu. Cho đến khi ảo tưởng nổi loạn kia tan biến vào hư vô trong ánh sáng.
Cho đến khi những ân oán cũ hoàn toàn tan biến, vô số ý chí rời rạc trở về an nghỉ trong mạch nước.
Cho đến tận khoảnh khắc cuối cùng, nhìn về phía lữ khách tóc vàng, người nhạc sĩ mới chợt hiểu ra.
Cho đến tận giây phút cuối cùng, không ai có thể khẳng định mình thực sự hiểu được trái tim của người khác.
Không chỉ riêng người đó. Sự cuồng nhiệt của người bạn thân, sự nhân ái của người bạn đồng hành nữ, hoài bão lớn lao của Thần Vương...
Tất cả những điều đó, đều không thể khẳng định rằng bản thân có thể thấu hiểu hoàn toàn.
Có lẽ tất cả những bản nhạc trên đời, rốt cuộc cũng chỉ là những đoạn nhạc rời rạc không thể hòa tấu cùng nhau.
Chúng sinh ngụp lặn trên biển cả, rốt cuộc chỉ là những tiếng vang trong nỗi cô đơn của riêng mình.

...Nhưng điều đó từ lâu cũng đã không quan trọng. Không còn quan trọng nữa.
Tất cả những giấc mơ cao quý, hèn hạ, thuần khiết, dơ bẩn...
Rốt cuộc cũng như làn mưa nhẹ rơi xuống, hòa vào muôn dòng nước
Luôn như giọt lệ rơi khi người đó ôm lấy thân tàn của anh vào lòng
Lặng lẽ không một tiếng động, cứ thế tan biến vào cái bóng của bản giao hưởng ngày và đêm.