Lưỡi Đao Dung Luyện Dị Đoan

Lưỡi Đao Dung Luyện Dị Đoan

Lưỡi Đao Dung Luyện Dị Đoan

Stats

Lv. 90/90
Tấn Công Căn Bản 510
Tỷ Lệ Bạo Kích 27.6%

Weapon Effect

Chúc Phúc Ánh Sáng Cô Độc

Người trang bị sau khi thi triển Kỹ Năng Nguyên Tố, sẽ nhận được "Ánh Sáng Ban Sơ Le Lói": Trong thời gian duy trì, sẽ ghi lại khoảng cách di chuyển của người trang bị, mỗi giây sẽ dựa trên khoảng cách ghi lại vào giây trước đó, giúp người trang bị nhận buff Tấn Công tối thiểu là 18% và tối đa là 36%. Hiệu quả này duy trì 14s, mỗi 14s tối đa kích hoạt một lần, và sẽ xóa khi người trang bị rời trận.

Total Materials

Description

Khi ngọn lửa tái sinh mang theo hơi nóng cuộn trào, bước lên những bậc thang đá vốn sau này sẽ bị thiêu đốt đến nứt vỡ
Trong vương sảnh đã đuổi hết người hầu, chỉ còn lại một người, anh đứng dậy, không còn quỳ một gối trước ngai vàng trống rỗng.
Thanh kiếm được rút ra từ bao da, vì đã quá lâu không dùng đến, thậm chí đã mất đi sự sắc bén thuở nào
Nhưng chủ nhân của nó đã bảo dưỡng rất tốt, mấy chục năm qua không để nó dính một hạt bụi nào.

Nói thật, anh không giỏi dùng kiếm, một nửa huyết mạch mà anh ghét bỏ đã ban cho anh sức mạnh vượt xa người thường
Thiên hạ đều biết anh thông thạo kim văn, có thể điều khiển ánh sáng cầu vồng như thể đang dùng phép thuật. Nhưng chẳng ai hay, dù là tay không anh cũng có thể chiến đấu với rồng.
Cơ duyên có được vũ khí này cũng khá kỳ lạ. Đó là sau khi các anh hùng đã quét sạch một sào huyệt nào đó của tộc rồng
Mọi người đốt lửa trại giữa đống xương tàn và cơ quan, qua vài chén rượu là lời lẽ bắt đầu mất đi chừng mực.
"Vũ khí mạnh nhất khi đối đầu với những con thú to lớn tất nhiên vẫn là trọng kiếm. Chỉ cần canh đúng lúc đối phương sơ hở, giáng thẳng vào đầu, dù đầu có cứng đến đâu cũng phải choáng váng một lúc."
"Nếu không có nọc độc từ mũi tên của tôi ngấm sâu vào xương thịt mấy con thú ngu ngốc đó, thì mấy động tác vụng về của anh làm sao có cơ hội để đại kiếm dễ dàng nhắm vào đầu rồi ra tay được?"
"Tôi lại thấy cái bẫy dùng Phlogiston để dụ chúng lại gần của Ixquieh mới là lập được công lớn đấy chứ. Mấy cỗ máy chiến đấu rơi vào đó là lộ ra sơ hở một lúc lâu."
"Anh né móng vuốt, một tay chém xoay trên không, rồi tư thế cưỡi trên thân rồng cũng rất oách. Mà cú húc đầu rồng vào vách đá cũng đỉnh lắm!"
"Thật không chịu nổi. Bao giờ mới không phải nghe hai anh em nhà này khen nhau nữa nhỉ. Thà nghe Maghan thổi sáo còn hơn."
"Nếu thấy tiếng sáo của tôi chói tai thì có thể tự bịt tai lại mà, Uenuku. Tôi đâu có điều khiển được tay của anh đâu."

"Vũ khí nào tốt nhất à? Phải kiếm người đánh giá mới được!" Thế là đám người ồn ào đồng loạt đưa mắt nhìn về phía người đàn ông tóc đỏ đang bê thịt đi tới.
Lấy thịt nướng chặn miệng đám say rượu ồn ào ấy lại, anh liếc mắt nhìn người đang đứng trong bóng tối. "Vũ khí tốt nhất hả..."
Người đàn ông có thể sử dụng mọi loại vũ khí dĩ nhiên không thể đưa ra câu trả lời thuyết phục được mọi người, nhưng khi người đàn ông với mái tóc rực lửa nhìn về phía anh
Anh đã nghĩ, hóa ra là vậy, cũng chỉ có thể như vậy thôi. Mình đương nhiên là vũ khí hoàn hảo nhất của đối phương, làm gì có khả năng nào khác?
"Đúng rồi, chưa có vũ khí phải không? Thôi được, đây, muốn loại vũ khí nào, cứ coi như... loại vũ khí nào là tốt nhất ấy!"
Về sau anh mới biết, thói quen ném những câu hỏi trời ơi đất hỡi cho người khác cũng là một trong những tật xấu khó chịu của người đàn ông đó. Và anh đã phải đưa ra lựa chọn...
Người vui mừng với câu trả lời của anh, chắc chỉ có Ahpub và người đàn ông không phải tự trả lời câu hỏi hóc búa đó.
Người kia đã thực hiện lời hứa, nhưng lại rất thâm thúy, dùng lửa nung chảy tạo vật của Rồng Cổ để rèn thành kiếm tặng cho anh.
"Dùng nguyên liệu săn được để chế tạo binh khí cũng là một thông lệ ở đây thôi."
"Thử đi, chất liệu và trọng tâm đều đã được điều chỉnh theo cơ thể anh rồi đấy."
Tất nhiên thanh kiếm mà người đàn ông đó tặng không thể nào không tốt. Anh đã nhiều lần tự mình làm mồi nhử, và cũng dùng thanh kiếm này để chém hạ kẻ địch lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Anh thề sẽ dùng thanh kiếm này săn lùng những kẻ ngoại đạo khác loài người. Vì người đã trao cho anh thanh kiếm này, anh muốn mở ra một vương quốc chỉ dành riêng cho loài người.