Set Bonuses
4-Piece Set
Sau khi bản thân kích hoạt Tinh-Khuếch Tán, bản thân tăng 16% Tỷ Lệ Bạo Kích và 40% sát thương phản ứng Tinh-Khuếch Tán, duy trì 10s.
Trong 10s sau khi người trang bị kích hoạt phản ứng Tinh-Khuếch Tán hoặc gây sát thương Tinh-Khuếch Tán, Tỷ Lệ Bạo Kích tăng 16%, sát thương phản ứng Tinh-Khuếch Tán tăng 40%.
Story
Khắc Ghi Công Lao Của Người
No description No story
Khắc Ghi Công Lao Của Người
No description Về mặt lý thuyết, ngoài Bạch Sa Hoàng tiếp nhận quyền năng từ trời ban, thì những fae còn lại không cần gánh vác trách nhiệm quan tâm đến loài người. Nhưng rõ ràng, điều đó không ngăn được một số fae khao khát cuộc sống của con người. Như thể việc tự do rong ruổi trên vùng đất đóng băng chẳng có gì thú vị, còn việc phải quấn chặt áo khoác, chật vật nhóm lửa giữa giá rét mới là thứ đáng để tận hưởng.
Xét về mặt sự thật, 米尔科abc quả thực là người chủ động bước vào thế giới loài người. Nhưng anh ta sẽ không bao giờ nói mình yêu thích hay ngưỡng mộ loài người, mà chỉ nói rằng, đây là một lựa chọn có tầm nhìn xa.
Anh ta thường quan sát mọi thứ và rút ra một số kết luận. Ví dụ như phân tích thành phần của một tập thể chi tiết đến từng cá nhân thường khá phức tạp, nhưng nhìn chung vẫn có thể chia thành ba loại: những người trẻ nhất, những người già nhất, và đám ở giữa là những kẻ không có thuốc chữa.
Fae, hay bất kỳ sinh vật nào khác, những cá thể trẻ thường có khả năng thích nghi tốt. Nhưng họ dễ bị hoàn cảnh tác động, rồi mỹ miều gọi đó là đã tìm thấy bản ngã và ý nghĩa cuộc đời. Họ hăng hái gia nhập quân đội hoặc dấn thân vào nghiên cứu khoa học, dùng hành động thực tế để tô điểm thêm vinh quang cho Nữ Hoàng.
Một khi tuổi tác vượt qua ngưỡng khổng lồ nào đó, họ lại thể hiện một thái độ mơ hồ thuận theo dòng chảy. Chẳng hạn như khi Nữ Hoàng lên ngôi, một trong những bức thư chúc mừng đầu tiên nhận được lại đến từ vùng cực bắc heo hút. Nếu không phải vì cái tên ký dưới bức thư quả thực thuộc hàng vương công, hẳn người ta đã phải nghi ngờ liệu người gửi có còn sống hay không.
Còn số ở giữa, có lẽ vì không muốn tin rằng bệ hạ vĩ đại của họ lại bỏ mạng trong tai ương, hoặc không muốn chấp nhận việc vương quyền không còn nằm trong tay người cùng tộc, cơn phẫn nộ cố chấp của họ quả thực đã bùng cháy dữ dội một phen. Cười nhạo đồng bào phần lớn sẽ bị lên án là hèn hạ, nhưng 米尔科abc thật sự không nhịn được. Cũng không có gì là không thể thừa nhận, bởi lẽ khi đánh giá một chính trị gia, hèn hạ đã được xem là loại nhận xét khá nhẹ nhàng rồi. Mà khi kết hợp với tầm nhìn xa, nó lại trở thành một ưu điểm gọi là biết thời thế.
米尔科abc thoáng suy nghĩ rồi quyết định nộp đơn gia nhập Fatui.
Nếu Nữ Hoàng không nhìn ra được ý đồ của anh ta, 米尔科abc ngược lại sẽ cảm thấy thất vọng. Tạm thời vẫn xếp vị ma nữ đó vào phạm trù con người, thì tổ chức tự xưng là Fatui này vẫn chưa phân bổ vị trí nào cho fae. 米尔科abc sẽ không tô vẽ động cơ của mình thành chuyện tranh thủ quyền lợi cho toàn thể fae, anh ta chỉ đang nghĩ, nếu như thế giới mới sắp ra đời, anh ta không muốn nơi đó lại không có chỗ đứng dành cho mình.
Đáp lại đơn xin gia nhập của anh ta, Fatui đưa ra phản hồi hết sức ngắn gọn. "Ngài 米尔科·拉杜维德维奇·维列谢克abc", anh ta thầm đọc tên mình, "vui lòng đến trình diện tại văn phòng thị trưởng".
Thị trưởng Ioanna Ivanovna cũng đồng thời đảm nhiệm chức nghị trưởng Snezhnograd Veche, mà những người khác nhau lại nhìn ra những ý nghĩa khác nhau từ chuyện này. Người ngoài sẽ cho rằng việc một fae phải cúi đầu làm học trò của một con người là lời cảnh báo của Nữ Hoàng gửi đến thời đại cũ. Còn việc Pulcinella dù chịu ấm ức như vậy vẫn cố giành được một ghế trong Fatui, thì khó mà nói là vì tham vọng hay vì uốn mình theo thời thế.
Xét về mặt sự thật, 米尔科abc quả thực là người chủ động bước vào thế giới loài người. Nhưng anh ta sẽ không bao giờ nói mình yêu thích hay ngưỡng mộ loài người, mà chỉ nói rằng, đây là một lựa chọn có tầm nhìn xa.
Anh ta thường quan sát mọi thứ và rút ra một số kết luận. Ví dụ như phân tích thành phần của một tập thể chi tiết đến từng cá nhân thường khá phức tạp, nhưng nhìn chung vẫn có thể chia thành ba loại: những người trẻ nhất, những người già nhất, và đám ở giữa là những kẻ không có thuốc chữa.
Fae, hay bất kỳ sinh vật nào khác, những cá thể trẻ thường có khả năng thích nghi tốt. Nhưng họ dễ bị hoàn cảnh tác động, rồi mỹ miều gọi đó là đã tìm thấy bản ngã và ý nghĩa cuộc đời. Họ hăng hái gia nhập quân đội hoặc dấn thân vào nghiên cứu khoa học, dùng hành động thực tế để tô điểm thêm vinh quang cho Nữ Hoàng.
Một khi tuổi tác vượt qua ngưỡng khổng lồ nào đó, họ lại thể hiện một thái độ mơ hồ thuận theo dòng chảy. Chẳng hạn như khi Nữ Hoàng lên ngôi, một trong những bức thư chúc mừng đầu tiên nhận được lại đến từ vùng cực bắc heo hút. Nếu không phải vì cái tên ký dưới bức thư quả thực thuộc hàng vương công, hẳn người ta đã phải nghi ngờ liệu người gửi có còn sống hay không.
Còn số ở giữa, có lẽ vì không muốn tin rằng bệ hạ vĩ đại của họ lại bỏ mạng trong tai ương, hoặc không muốn chấp nhận việc vương quyền không còn nằm trong tay người cùng tộc, cơn phẫn nộ cố chấp của họ quả thực đã bùng cháy dữ dội một phen. Cười nhạo đồng bào phần lớn sẽ bị lên án là hèn hạ, nhưng 米尔科abc thật sự không nhịn được. Cũng không có gì là không thể thừa nhận, bởi lẽ khi đánh giá một chính trị gia, hèn hạ đã được xem là loại nhận xét khá nhẹ nhàng rồi. Mà khi kết hợp với tầm nhìn xa, nó lại trở thành một ưu điểm gọi là biết thời thế.
米尔科abc thoáng suy nghĩ rồi quyết định nộp đơn gia nhập Fatui.
Nếu Nữ Hoàng không nhìn ra được ý đồ của anh ta, 米尔科abc ngược lại sẽ cảm thấy thất vọng. Tạm thời vẫn xếp vị ma nữ đó vào phạm trù con người, thì tổ chức tự xưng là Fatui này vẫn chưa phân bổ vị trí nào cho fae. 米尔科abc sẽ không tô vẽ động cơ của mình thành chuyện tranh thủ quyền lợi cho toàn thể fae, anh ta chỉ đang nghĩ, nếu như thế giới mới sắp ra đời, anh ta không muốn nơi đó lại không có chỗ đứng dành cho mình.
Đáp lại đơn xin gia nhập của anh ta, Fatui đưa ra phản hồi hết sức ngắn gọn. "Ngài 米尔科·拉杜维德维奇·维列谢克abc", anh ta thầm đọc tên mình, "vui lòng đến trình diện tại văn phòng thị trưởng".
Thị trưởng Ioanna Ivanovna cũng đồng thời đảm nhiệm chức nghị trưởng Snezhnograd Veche, mà những người khác nhau lại nhìn ra những ý nghĩa khác nhau từ chuyện này. Người ngoài sẽ cho rằng việc một fae phải cúi đầu làm học trò của một con người là lời cảnh báo của Nữ Hoàng gửi đến thời đại cũ. Còn việc Pulcinella dù chịu ấm ức như vậy vẫn cố giành được một ghế trong Fatui, thì khó mà nói là vì tham vọng hay vì uốn mình theo thời thế.
Uống Cạn Lệ Máu Của Người
No description No story
Uống Cạn Lệ Máu Của Người
No description Đêm đầu tiên, hắn đứng chắp tay sau lưng trong cái lạnh thấu xương của rừng bạch dương. Tuyết bám vào kính còn phiền hơn là rơi lên mặt, hắn tháo kính ra rồi cất vào túi áo khoác.
Khác với ấn tượng trong lòng người khác, Zandik hiểu rất rõ về con người.
Đầu tiên, một con người hoàn chỉnh bao gồm hai trăm linh sáu khúc xương, phần lớn đều dùng não để suy nghĩ, và thường cảm thấy sợ hãi khi bị giật mình hoặc bị đe dọa.
Thứ hai, trong quá trình mô tả, để thể hiện sự chặt chẽ, hắn đã cẩn thận thêm vào những tính từ mô tả như "hoàn chỉnh", "phần lớn", "thông thường", nhằm tránh những phản bác có thể phát sinh dựa trên các trường hợp cá biệt.
Cuối cùng có thể nói rằng, sự hiểu biết sâu sắc nhất của hắn về con người chính là nhận thức được khả năng vô hạn của họ.
Đêm thứ hai, hắn ngồi bên đống lửa trại leo lắt, cùng vài người dân làng chia nhau bữa tối gồm thực vật trộn lẫn những mảnh vụn động vật. Người phụ nữ tóc đen mặt đầy nếp nhăn đang khều vào đống củi, cố gắng làm cho nó cháy to hơn. Zandik cho rằng bà ta không hiểu tại sao làm vậy lại khiến ngọn lửa bốc lên cao, chẳng qua chỉ là vì người đi trước cũng làm vậy và đã đạt được kết quả mà họ mong muốn, thế là cách giải quyết bất thành văn này cứ thế truyền từ đời này sang đời khác.
Zandik còn cho rằng tuổi thật của bà ta nhất định trẻ hơn so với vẻ ngoài, mấy người kia cũng vậy. Bởi lẽ cuộc sống khắc nghiệt luôn khiến người ta già trước tuổi, đồng thời khiến trong lòng họ chất đầy oán hận. Lần này, đối tượng oán hận của họ là cái lạnh, cái đói, fae, những fae có địa vị cao hơn, và những kẻ sa đọa đã cúi đầu trước địa vị của fae. Zandik đã được báo trước rằng nhận thức về thế giới ở nơi này vô cùng cổ hủ, nên cũng chẳng cần phải tỏ ra ngạc nhiên làm gì.
Điều thú vị là, bệnh tật và cái chết lại không nằm trong số những đối tượng mà dân làng oán hận. Có lẽ vì khi còn sống, con người luôn theo bản năng mà vùng vẫy, nhưng chết đi rồi thì ngược lại còn giúp mọi người bớt phiền phức. Thông thường trong hoàn cảnh này, việc bỗng dưng xuất hiện một người sống sờ sờ như vậy sẽ là một mối đe dọa và khiến người dân bản địa cảm thấy sợ hãi. May mà Zandik vốn hiểu rõ nhân tính nên đã có sự chuẩn bị, những mảnh vụn động vật được nhắc đến trước đó chính là do hắn làm ra.
Sao lại có một nơi hoàn hảo đến thế. Băng giá và gió tuyết ngăn cách mọi sự quấy nhiễu từ thế giới bên ngoài, tựa như một thế giới trong vỏ lại nằm trong một lớp vỏ khác. Hành vi của con người càng nguyên thủy, thì dòng chảy lịch sử cũng sẽ bị ngưng đọng lại.
Đây lẽ ra phải là nơi sinh ra nhiều khả năng hơn. Mà khi Zandik nói về khả năng của con người, thì không phải lúc nào cũng mang nghĩa tích cực.
Bỏ qua các thiết bị kết nối bên ngoài, não người ngâm trong bể nước hay nằm trong hộp sọ thực ra cũng chẳng có gì khác biệt. Chỉ cần mô phỏng được các tín hiệu phù hợp, nó có thể tạo ra những phản ứng đã được cài đặt sẵn.
Khi Dottore đang đổ nguyên liệu thí nghiệm vào bể nước, cách đó không xa vang lên giọng của một đứa trẻ. Đứa trẻ hỏi, hình vẽ trên bình là bướm sao?
Đứa trẻ này hẳn phải rất tò mò nên mới dám chạy ra ngoài giữa cái đêm lạnh cóng như thế này để xem hắn làm thí nghiệm. Nếu nó tò mò hơn một chút, chạy xa hơn một chút, băng qua khu rừng bạch dương kia, biết đâu cuộc đời nó sẽ đặc sắc hơn nhiều.
Để khen thưởng cho sự tò mò của đứa trẻ, Dottore ném chiếc bình rỗng về phía nó và nói rằng đây không phải bướm, mà là quái vật bốn mắt! Đứa trẻ sợ hãi lùi lại một bước, chiếc bình đỏ thẫm cứ thế nằm trơ trọi giữa nền tuyết trắng. Vì phản ứng sợ hãi của đứa trẻ hoàn toàn nằm trong dự đoán thông thường, Dottore nhanh chóng mất đi hứng thú, rồi lại tiếp tục bận rộn với công việc của mình.
Đêm thứ mười, thức ăn và nước trong túi hắn giảm đi đáng kể, thay vào đó là những ghi chép chi tiết về các thí nghiệm dùng thuốc tác động tinh thần. Kết quả đúng như dự đoán, việc kiểm soát tinh thần thông qua thuốc dẫn dắt có thể diễn ra theo cả hai chiều. Sự kích thích hay ổn định đều có lúc cần dùng đến, dù là thẩm vấn tội phạm hay trị liệu tâm lý, chúng đều có thể tạo ra lợi nhuận vô cùng khả quan.
Kết quả thí nghiệm vô cùng đáng mừng, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc khoảng thời gian riêng tư của Zandik sắp kết thúc. Tiếp theo, hắn phải về Fatui để trở lại làm Dottore, đi làm những việc "nhân tính" hơn.
Xa thật đấy, hắn thầm nghĩ và nhìn về hướng Snezhnograd với vẻ tiếc nuối.
Giá mà hắn có thể tự phẫu thuật não mình, để được ngồi thoải mái trên tàu như những người khác thì tốt biết mấy.
Khác với ấn tượng trong lòng người khác, Zandik hiểu rất rõ về con người.
Đầu tiên, một con người hoàn chỉnh bao gồm hai trăm linh sáu khúc xương, phần lớn đều dùng não để suy nghĩ, và thường cảm thấy sợ hãi khi bị giật mình hoặc bị đe dọa.
Thứ hai, trong quá trình mô tả, để thể hiện sự chặt chẽ, hắn đã cẩn thận thêm vào những tính từ mô tả như "hoàn chỉnh", "phần lớn", "thông thường", nhằm tránh những phản bác có thể phát sinh dựa trên các trường hợp cá biệt.
Cuối cùng có thể nói rằng, sự hiểu biết sâu sắc nhất của hắn về con người chính là nhận thức được khả năng vô hạn của họ.
Đêm thứ hai, hắn ngồi bên đống lửa trại leo lắt, cùng vài người dân làng chia nhau bữa tối gồm thực vật trộn lẫn những mảnh vụn động vật. Người phụ nữ tóc đen mặt đầy nếp nhăn đang khều vào đống củi, cố gắng làm cho nó cháy to hơn. Zandik cho rằng bà ta không hiểu tại sao làm vậy lại khiến ngọn lửa bốc lên cao, chẳng qua chỉ là vì người đi trước cũng làm vậy và đã đạt được kết quả mà họ mong muốn, thế là cách giải quyết bất thành văn này cứ thế truyền từ đời này sang đời khác.
Zandik còn cho rằng tuổi thật của bà ta nhất định trẻ hơn so với vẻ ngoài, mấy người kia cũng vậy. Bởi lẽ cuộc sống khắc nghiệt luôn khiến người ta già trước tuổi, đồng thời khiến trong lòng họ chất đầy oán hận. Lần này, đối tượng oán hận của họ là cái lạnh, cái đói, fae, những fae có địa vị cao hơn, và những kẻ sa đọa đã cúi đầu trước địa vị của fae. Zandik đã được báo trước rằng nhận thức về thế giới ở nơi này vô cùng cổ hủ, nên cũng chẳng cần phải tỏ ra ngạc nhiên làm gì.
Điều thú vị là, bệnh tật và cái chết lại không nằm trong số những đối tượng mà dân làng oán hận. Có lẽ vì khi còn sống, con người luôn theo bản năng mà vùng vẫy, nhưng chết đi rồi thì ngược lại còn giúp mọi người bớt phiền phức. Thông thường trong hoàn cảnh này, việc bỗng dưng xuất hiện một người sống sờ sờ như vậy sẽ là một mối đe dọa và khiến người dân bản địa cảm thấy sợ hãi. May mà Zandik vốn hiểu rõ nhân tính nên đã có sự chuẩn bị, những mảnh vụn động vật được nhắc đến trước đó chính là do hắn làm ra.
Sao lại có một nơi hoàn hảo đến thế. Băng giá và gió tuyết ngăn cách mọi sự quấy nhiễu từ thế giới bên ngoài, tựa như một thế giới trong vỏ lại nằm trong một lớp vỏ khác. Hành vi của con người càng nguyên thủy, thì dòng chảy lịch sử cũng sẽ bị ngưng đọng lại.
Đây lẽ ra phải là nơi sinh ra nhiều khả năng hơn. Mà khi Zandik nói về khả năng của con người, thì không phải lúc nào cũng mang nghĩa tích cực.
Bỏ qua các thiết bị kết nối bên ngoài, não người ngâm trong bể nước hay nằm trong hộp sọ thực ra cũng chẳng có gì khác biệt. Chỉ cần mô phỏng được các tín hiệu phù hợp, nó có thể tạo ra những phản ứng đã được cài đặt sẵn.
Khi Dottore đang đổ nguyên liệu thí nghiệm vào bể nước, cách đó không xa vang lên giọng của một đứa trẻ. Đứa trẻ hỏi, hình vẽ trên bình là bướm sao?
Đứa trẻ này hẳn phải rất tò mò nên mới dám chạy ra ngoài giữa cái đêm lạnh cóng như thế này để xem hắn làm thí nghiệm. Nếu nó tò mò hơn một chút, chạy xa hơn một chút, băng qua khu rừng bạch dương kia, biết đâu cuộc đời nó sẽ đặc sắc hơn nhiều.
Để khen thưởng cho sự tò mò của đứa trẻ, Dottore ném chiếc bình rỗng về phía nó và nói rằng đây không phải bướm, mà là quái vật bốn mắt! Đứa trẻ sợ hãi lùi lại một bước, chiếc bình đỏ thẫm cứ thế nằm trơ trọi giữa nền tuyết trắng. Vì phản ứng sợ hãi của đứa trẻ hoàn toàn nằm trong dự đoán thông thường, Dottore nhanh chóng mất đi hứng thú, rồi lại tiếp tục bận rộn với công việc của mình.
Đêm thứ mười, thức ăn và nước trong túi hắn giảm đi đáng kể, thay vào đó là những ghi chép chi tiết về các thí nghiệm dùng thuốc tác động tinh thần. Kết quả đúng như dự đoán, việc kiểm soát tinh thần thông qua thuốc dẫn dắt có thể diễn ra theo cả hai chiều. Sự kích thích hay ổn định đều có lúc cần dùng đến, dù là thẩm vấn tội phạm hay trị liệu tâm lý, chúng đều có thể tạo ra lợi nhuận vô cùng khả quan.
Kết quả thí nghiệm vô cùng đáng mừng, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc khoảng thời gian riêng tư của Zandik sắp kết thúc. Tiếp theo, hắn phải về Fatui để trở lại làm Dottore, đi làm những việc "nhân tính" hơn.
Xa thật đấy, hắn thầm nghĩ và nhìn về hướng Snezhnograd với vẻ tiếc nuối.
Giá mà hắn có thể tự phẫu thuật não mình, để được ngồi thoải mái trên tàu như những người khác thì tốt biết mấy.